• Hà Nội những ngày thu lặng gió

    Nhưng lạ kỳ là cũng như ngày hôm trước, Hà Nội không có một chút gió nào, các ngọn cây im phăng phắc dán mình vào nền trời thu nhàn nhạt nắng. Có lẽ gió trời cũng đang mặc niệm Người. .. Xem tiếp
  • Tướng dâm phụ nữ

    Hồng diện đa dâm thủy. Mi trường hộ tố mao. Chiết yêu chân cự huyệt. Trường túc bất tri lao... Xem tiếp
  • Thời của ... điếm

    Một nàng cave, nếu ngủ với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu ngủ với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài... Xem tiếp

Chín điều thú vị khi say

Ôi.. tự hào quá!
Mình đã đóng góp phần nhỏ bé của mình đưa Việt Nam lên đứng đầu Đông Nam Á, Top 3 châu Á và Top 25 thế giới về tiêu thụ bia rượu!!!
"100% dzô!" đã trở thành thương hiệu toàn cầu của Việt Nam! Đến Việt Nam mà ko biết khẩu hiệu này coi như là chưa biết Việt Nam!
Hãy cùng điểm lại vài điều thú vị khi chúng ta say nào!

Thổ ngữ tiếng Huế

Tiếng Huế không phải chỉ đơn giản tê mô răng rứa như thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong thơ, nhạc và văn xuôi như những nét chấm phá rất dễ thương để nói về người và xứ Huế; mà nhức đầu, phức tạp, nhiêu khê, đa dạng và phong phú hơn nhiều . Tùy vào từng địa phương của Huế, cách phát âm có chỗ nặng nơi nhẹ; lúc thanh tao khi khó hiểu.

Xin được đơn cử một câu rất Huế, một tâm sự kín đáo giữa hai o đang tuổi lấy chồng: "Tau noái với mi ri nì, en còn ở dôn, rứa mà bữa tê tề, en chộ tau phơi ló ngoài cươi, en kiêu tau vô, bồn tau lên chờn, cái ba . . . en đẩn . Mi quai chướng khôn ?" Sở dĩ tâm sự kín đáo vì đây là chuyện riêng của hai người, nói bằng thổ ngữ, nhưng ý nghĩa thì như vầy: "Tao nói với mày như vầy, ảnh còn ở rể, vậy mà hôm kia kìa, tao đang phơi lúa ngoài sân, ảnh kêu tao vào, bồng tao lên giường, rồi ảnh . . . Mày coi có kỳ không ?" .

Chữ đẩn, ngoài ý nghĩa một trong bốn cái nhất của đời người trên còn có nghĩa như ăn: "Đẩn cho bưa rồi đi nghể" . Ăn cho no rồi đi ngắm gái .

Đẩn cũng có nghĩa là đánh đòn: "Đẩn cho hắn một chặp!" (Đục cho hắn một hồi!) . Chữ đẩn còn được phong dao Huế ghi lại:

Được mùa thì chê cơm hẩm
Mất mùa thì đẩn cơm thiu

Xin được thêm một câu ngăn ngắn gần như rặt thổ ngữ của Huế mà, nếu không có . . . thông dịch viên gốc Huế hoặc Huế rặt, e rằng khó mà . . đã thông cho được:
"Thưa cụ mự, bọ tui vô rú rút mây về đươn trẹt, bọ tui chộ con cọt, rứa mà nỏ biết ra răng, con cọt lủi, lủi năng lắm, bọ tui mờng rứa thê ! Chừ mạ tui cúng con gà, cụ mự qua chút chò bui ." (Thưa cậu mợ, bố con vào rừng rút mây về đan rá (hoặc nia), bố con thấy con cọp, vậy mà chẳng biết sao; con cọp chạy trốn, chạy lẹ lắm; bố con mừng quá . Giờ mẹ con đang cúng con gà, cậu mợ qua chút xíu cho vui) Khó hiểu chưa ? !

Thổ ngữ ở Huế thì nhiều lắm và cũng lạ lắm, và vì tiêu đề của bài này là lan man về những thổ ngữ đó, nên xin được nhẩn nha tìm lại chút ít những gì đã mất và ôn lại những gì đang còn xài . Vì trang báo có hạn, không thể giải thích từng chữ một, nên trong bài này, xin được ghép thổ ngữ thành từng câu, từng nhóm thổ ngữ, vừa đỡ nhàm chán lại ra câu ra kéo, có đầu có đuôi hơn:

"Đồ cái mặt trỏm lơ mà đòi rượn đực!" (Thứ mặt mày hốc hác mà đòi hóng trai) Độc chưa ? O mô mà lỡ mang cái nhãn không cầu chứng tại tòa này chắc phải ở giá hoặc phải chọn kiếp . . . tha hương may ra mới có được tấm chồng . Chữ rượn gần đồng nghĩa với câu con ngựa Thượng Tứ, câu này cũng độc không kém. Thượng Tứ là tên gọi của cửa Đông Nam, bên trong cửa này có Viện Thượng Kỵ gồm hai vệ Khinh kỵ vệ và Phi kỵ vệ chuyên nuôi dạy ngựa cho triều đình Huế . Vì thế gọi ngựa Thượng Tứ có nghĩa bóng bảy xa xôi rằng con đó nó ngựa lắm, nó đĩ lắm, nhưng thâm thuý hơn nhiều.

"Mệ cứ thộn ló vô lu, còn lưa, tui này lại !" (Bà cứ dồn lúa vô khạp (cho đầy), còn dư ra, con mua lại) . Chữ lưa cũng còn có nghĩa là còn đó như trong hai câu trong bài ca dao Huế:

Cây đa bến cộ (cũ) còn lưa (còn đó)
Con đò đã khác năm xưa tê rồi

Này lại (mua lại); tiếng này thường chỉ dùng nơi xóm giềng, thân cận; tương đương với chữ nhường lại, chia lại, mua lại . Chứ không dùng ở chợ búa hoặc nơi mua bán um sùm.

Đập chắc lỗ đầu, vại máu! (Đánh nhau bể đầu, toé máu!)
Thương bọ mạ để mô ? Để côi trốt! Chắc chúng ta cũng thường hay hỏi lũ con lúc chúng vừa tập nói, vừa biết tỏ tình thương đối với cha mẹ, câu này có nghĩa: "Thương bố mẹ để đâu ? Để trên đầu!" Rồi đưa ngón tay chỉ chỉ, miệng cười cười, nghe hoài không biết chán.

Tra trắn rứa mà còn ở lỗ! (Chững chạc, già đầu vậy mà còn cởi truồng) . Ở lỗ cũng xuất hiện trong câu phương ngôn "ăn lông ở lỗ" hoặc "con gái Nam Phổ, ở lỗ trèo cau!".

Lên côi độn mà coi (Lên trên đồi mà xem .) Chữ coi về sau này đã phổ biến đến nhiều địa phương khác .

Mự đừng có làm đày! (Mợ đừng có lắm lời, thày lay) . Riêng chữ cụ mự thường là dùng cho cậu mợ . Người Huế ít dùng chữ cụ để chỉ người già vì đã có chữ ôn hay ông . Điển hình như cụ Phan Bội Châu với chuỗi ngày "an trí " ở Huế, dân Huế đã có tên gọi ông già Bến Ngự, hoặc trong ca dao Huế, khi nói đến cụ Phan:
Chiều chiều ông Ngự ra câu
Cái ve cái chén cái bầu sau lưng

Chộ chưa ? Nỏ chộ ! (Thấy chưa ? Không thấy !) Nỏ là lối phủ nhận gọn gàng pha chút giận hờn, chanh cốm như chả biết, chả ăn, chả thèm vào ! Hắn mô rồi ? Nỏ biết ! Chữ nỏ biết ở đây pha chút, chút xíu thôi sự phủi tay về cái chuyện hắn đang ở đâu ! Tục ngữ Huế: Có vỏ mà nỏ có ruột .

Khóc lảy đảy, không biết ốt dột ! (Khóc ngon khóc lành, không biết xấu hổ!) .

En dòm tui, tui dị òm ! (Anh ấy nhìn tôi, tôi thẹn quá !) Chữ òm người Huế vẫn thường dùng để bổ túc cho cái phủ định của mình: Ngon không ? Dở òm !

O nớ răng mà không biết hổ ngươi ! (Cô đó sao mà không biết mắc cỡ !) Hổ ngươi cũng là tên của cây trinh nữ, cây mắc cỡ . Cũng như xấu hổ, thẹn, mắc cỡ thì ốt dột, dị hổ ngươi có nghĩa khác nhau tuy chút ít nhưng tinh tế, nhẹ nhàng.

Chiều hắn cho gắt, hắn được lờn!: Chiều nó cho lắm vào, nó làm tới . Mời ôn mệ thời cơm: Mời ông bà dùng cơm .

Mệ tra rồi mệ chướng: Bà ấy già nên sinh tật . Chữ chướng, người Huế cũng thường dùng để chỉ mấy đấng nhóc tì khóc nhè, bướng bỉnh hoặc các vị có lối nói, cách hành xử ngang như cua .

Ăn bụ cua cho hết đái mế: Ăn vú cua cho hết đái dầm . Chữ bụ cũng dành cho người và các loài có vú khác . Bụ mạ là vú mẹ, bọp bụ là bóp .

Bữa ni răng tau buồn chi lạ, buồn dễ sợ luôn ! (Sao hôm nay tao buồn quá, buồn quá trời luôn !) . Dễ sợ, với người Huế không đơn thuần ở nghĩa thấy mà ghê ! hoặc khủng khiếp quá !, mà còn có nghĩa, thí dụ: Con nớ đẹp dễ sợ !: Con bé đó đẹp quá trời !

Răng mà cú tráu rứa tê ?: Sao mà cộc cằn quá vậy ? Chữ cú tráu nếu phát âm đúng với giọng Huế thì nghe nặng hơn chữ cộc cằn nhiều, có lẽ phải gom thêm mấy chữ như thô lỗ, vũ phu thì mới lột tả được hết nghĩa .

Huế nói trại


Nói trại là nói sai giọng, không đúng âm theo giọng viết, nói trại đôi khi cũng dùng trong trường hợp "nói khác đi, nói cách khác" . Cách nói bị biến âm này rất phổ thông ở Huế, nhất là dân cư vùng biển . Nói trại làm cho âm thanh nặng hơn, khó hiểu hơn .

Con tâu tắng ăn ngoài bụi te tức là con trâu trắng ăn ngoài bụi tre . Tời tong tẻo, nước tong veo: Trời trong trẻo, nước trong veo .

Hầu hết những từ bắt đầu bằng "nh" đều được người Huế nói trại thành "gi": già (nhà) . Giớ già giớ vợ ở già: Nhớ nhà nhớ (luôn) vợ ở nhà!

Những từ bắt đầu bằng "s" thì nói trại ra thành "th": Ăn thung mặc thướng: Ăn sung mặc sướng hoặc Thầy gòn là Sài gòn, hoặc nữa: Noái năng thòng phẳng: nói cho sòng phẳng, rõ ràng . Lối phát âm của người Huế không xác định được âm cuối là "n" hay "ng": Con thằng lằng chép miệng thở thang!: Con thằn lằn chép miệng thở than!

Những chữ có âm "o" thường nói trại ra "oa": Xa voài voại, noái khôn tới, với khôn được, ngó khôn chộ: Xa vòi vọi, nói không tới, với không được, nhìn không thấy! Hoặc nữa: Đi coai boái, thầy boái noái đi coai cái voài voai: Đi coi bói, thầy bói nói đi coi cái vòi voi.
Những chữ có âm "ô", người Huế thường nói trại thành âm "u": Thúi trong thúi ra: Thối từ trong ra ngoài. Túi lửa tắt đèn: Tối lửa tắt đèn.

Nậy rồi mà mũi rãi thò lò !: Lớn đầu mà mũi rãi lòng thòng ! Chữ thò lò cũng đã góp mặt trong ca dao Huế:

Học trò thò lò mũi xanh
Cầm cái bánh đúc chạy quanh nhà thầy !

Vô rú mà đốn săng: Vào rừng mà đẵn gỗ . Săng cũng đã góp mặt trong mấy câu hò giã gạo với lối đối đáp rất "văn hóa" của Huế:

Bên nữ:

Lẻ củi săng chẻ ra văng vỏ
Bỏ vô lửa đỏ than lại thành than
Trai nam nhân chàng mà đối đặng
Thiếp xin kết nghĩa tào khang trọn đời

Nghĩa: Cây củi gỗ chẻ ra văng (Văn) vỏ (Võ), thảy vô lửa thì thành (Thành) than (Thang) . Cái kẹt là ý lại thâm hậu, cao xa hơn nhiều: Văn, Võ Thành, Thang là những vị vua thời Tam Đại, Tây Châu bên Tàu .

Bên Nam:

Trâu ăn giữa vạc ló lỗ
Đã ngụy chưa tề !
Nam nhân chàng đã đối đặng
Thiếp đã chịu theo chàng hay chưa ?

Nghĩa: Con trâu (Trâu) ăn giữa vạt lúa trổ (Lỗ), sao kỳ quá vậy ? Ý ư, cũng điển tích như ai: Trâu, Lỗ, Ngụy Tề là bốn nước thời Xuân thu Chiến Quốc cũng ở bên Tàu luôn . Còn hai người có "tào khang" với nhau được hay không là chuyện . . . của họ

En trên rầm thượng bổ xuống, nằm ngay đơ cán cuốc, phải địu đi nhà thương !: Anh ấy té trên rầm thượng té xuống, nằm cứng như cán cuốc, phải bồng, cõng đi nhà thương ! Đến đây thì kẻ hèn này hơi kẹt . Rầm thượng là gác lửng, hay kho chứa bên dưới mái nhà ? Ở Huế, rầm thượng không phải là chỗ ngủ nghỉ mà là nơi chứa những đồ gia dụng đáng giá nhưng phải cỡ nhỏ, vì không có lối lên . Muốn lên rầm thượng, phải bắc thang; thân phụ tôi đã dùng rầm thượng để cất giữ những đồ cổ vừa phải, không qúy lắm . Còn nếu qúy nữa thì bỏ vào rương xe, một thứ tủ thấp đóng bằng gỗ thật dày, có nắp đậy, có luôn 4 bánh xe để đẩy vì khiêng không nổi, nặng quá mà ! Mặt bằng của rương xe là cái đi-văng, tối tối cứ trải chiếu nằm ngủ trên đó là khỏi lo trộm đạo

Nước mắt chặm hoài không khô, răng khổ ri nì trời !: Nước mắt lau, thấm hoài không khô, sao khổ vậy nè trời ! Chữ chặm cũng đã lãng đãng trong mấy câu hò giã gạo, mà vì não nùng ai oán quá, nghe hò xong e phải . . bỏ chày luôn:

Hai hàng nước mắt như mưa
Cái khăn lau không ráo
Cái áo chặm không khô
Công anh đổ xuống ao hồ
Quì thưa bẩm dạ thuở mô đến chừ !

Mặt mày chạu bạu, ai chịu cho thấu !: Mặt mày một . . đống, ai chịu cho nổi ! Chữ thấu cũng có nghĩa là tới: Kêu trời không thấu: Kêu không tới trời; Vô thấu trong Thầy gòn: Vô tuốt trong Sài gòn .

Mả cha cái thằng vô hậu: Tiên sư cái thằng đoảng

Ăn trầu cơi thiếc: Ăn trầu (để) trong hộp, quả bằng thiếc . Cái cơi thiếc cũng đã đi vào tục ngữ Huế: Uống nước chè tàu, ăn trầu cơi thiếc .

"Mả cha mi" là tiếng chửi, lời nhiếc mắng rất thông dụng ở Huế, đồng nghĩa với "mồ cha mày" . Lối chửi này ít thông dụng ở những địa phương khác .

Đi xe hay đi chưn xuống rứa ?: Đi xe hay đi bộ xuống đây vậy ?

Túi thùi thui, có chộ chi mô !: Tối quá, không thấy gì hết !

Rạt gáo rồi mà còn làm le làm gió !: Cạn túi rồi mà còn làm bảnh, làm sang !

Ăn đoại cơm hến, uống đoại nước chè: Ăn tô cơm hến, uống bát nước chè (xanh) . Tục ngữ Huế: Ăn lưng đoại, làm đoại lưng (làm muốn gãy lưng !) .

Cơm hến, chẳng có chi cầu kỳ, nhưng nhiều mùi vị với lưng bát cơm nguội, rau sống, thân chuối non, rau mùi xắt nhuyễn, nước luộc hến chan vô, cho chút xíu ruốc, bỏ chút ít hến xào, thêm vài trái ớt, đúng với cái ít ỏi của Huế .

Bữa ni đi kéo ghế: Hôm nay đi ăn nhà hàng . Người Huế, nhất là ở thôn quê, thường dọn cơm trên phản, trên tấm ngựa . Không dọn trên bàn nên khỏi có cái vụ kéo cái ghế mà ngồi vào bàn . Vì thế, mỗi khi được dịp đi ăn ở quán, ở nhà hàng thì gọi là đi kéo ghế .

Huế làm đày làm láo, Huế nói chữ


Vâng, người Huế, nhất là mấy o, mấy mệ thì ưa ăn nói văn hoa chữ nghĩa, ưa đa sự đa lự, ưa . . . làm đày làm láo, tức ưa xảnh xẹ, ưa nói lý nói sự, nói dông nói dài . Thêm vào đó, phải nói cho hay, khi trầm khi bổng, lúc nhặt lúc khoan thì "tụng" mới phê ! Cái phong cách noái lặp đi lặp lại của người Huế vừa như là một cách nhấn mạnh, vừa có vẻ dạy đời lại vừa mang nhiều ý nghĩa khác, xa xôi hơn, thâm thúy hơn nữa.

Để mô tả cái sự lanh chanh lắm, xí xọn quá, lu bu lắm người Huế ít khi dùng chữ lắm hay chữ quá mà dùng điệp ngữ: Cái con nớ, lanh cha lanh chanh ! Mấy mụ o giọn (nhọn) mồm tức mấy bà chị chồng mỏng mép của Huế vẫn đôi khi chê em dâu: Răng mà hắn vô phép vô tắc rứa hè !: Sao mà nó vô phép quá vậy!

Về màu sắc, người Huế thường có lối nói điệp ngữ để nhấn mạnh: xanh lè lè, đỏ lòm lòm, đen thùi thui, vàng khè khè, tím giắt giắt (tím ngắt) .

Bởi, cà rịch cà tang rứa mà đoài làm giôn !: Vậy đó, tà tà, lè phè vậy mà đòi làm rể ! Còn nữa, để than trách ông trời sao mưa lâu quá, mấy o ngồi chỏ hỏ trong nhà dòm ra, chép miệng than dài than ngắn: Mưa chi mưa mưa thúi đất thúi đai !.

Một bà mẹ tụng cô con gái, một bà chị cả mô-ran cô em thứ mà nghe cứ như là đang đọc một bài đồng giao với vần điệu, trầm bổng cũng là một trong những sinh hoạt dưới mái gia đình: Mi phải suy đi nghĩ lại cho kỹ ! Mi coi, là con gái con lứa, đừng có đụng chăng hay chớ, cũng đừng lật đa lật đật, cũng đừng có mặt sa mày sỉa . Bọ mạ thì quần ống cao ống thấp, tất ba tất bật để nuôi mình . Tau thấy mi rứa, tau cũng rầu thúi ruột thúi gan !

Cái thông điệp cho thằng em trai thì: Năm tể năm năm tê, mi còn lẩm đa lẩm đẩm, mũi rãi thò lò, chừ mi nậy rồi, phải biết ăn biết noái, biết goái biết mở, vô khuôn vô phép . Chớ mai tê mốt nọ mi nên vai nên vế, nên vợ nên chồng, làm răng mi bông lông ba la hoài như cái đồ trôi sông lạc chợ cho được ?!

Mấy ôn, khi giáo huấn con cháu, vẫn thường trích dẫn ca dao, tục ngữ để đệm thêm cho ý tưởng của mình: Đó, mi thấy đó . Ai ơi chớ phụ đèn chai, thắp trong Cần Chánh rạng ngoài Ngọ Môn . Mi đoảng, mi vô hậu, được bèo quên rá, được cá quên nơm; thì mi lấy ai mà bầu bạn, lấy mô mà tri kỷ !

-------------

Xa Huế đã lâu lắm rồi, từ ngày vừa biết tập tành đi nghễ mấy o Đồng Khánh, vừa ngấp nga ngấp nghé muốn vào (nhưng sợ bị chưởi) nhấm nháp thử ly cà phê đen sánh của cà phê Phấn, nơi mà các anh hùng trong thiên hạ vẫn tấp nập ra vào; và cũng vừa biết để dành tiền để mua những tiểu thuyết của Tự Lực Văn Đoàn tại nhà sách Ưng Hạ . Phong cách Huế không ít thì nhiều cũng đã phôi pha, thổ ngữ Huế cũng không mấy khi có dịp để dùng lại cho đỡ giớ, cho khỏi quên; thành ra cũng xao lãng đi nhiều .

Trong cái xao lãng bỗng có ý nghĩ muốn tìm lại, noái lại tiếng noái của thời cũ rích cũ rang nhưng đằm thắm đó . Cho nên chỉ xin được ghi lại đây những gì còn nhớ mài mại, để gọi là khơi lại chút âm thanh của những ngày xưa cũ.
⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎
Nguồn: Phan Thịnh (e-cadao.com)

Hot!

Hà Nội những ngày thu lặng gió

Tượng đồng Đại tướng 100 tuổi trong
phòng làm việc của Người.
Tối thứ sáu, 04/10/2013, đang nhậu với thằng bạn. Điện thoại. Chú Lê Vũ gọi báo tin ĐT Võ Nguyên Giáp mất.... Đời người có sinh tất có diệt, hiểu điều đó nên tôi chỉ thấy nhói trong lòng. Khi ánh sao mai đã hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ chan hòa vào ánh sáng mặt trời. Và theo triết lý nhà Phật thì Đại tướng sẽ tái sinh, có thể bất cứ đâu trên trái đất này, nhưng chắc chắn sẽ là một vị bồ tát cứu khổ, cứu nạn cho nhân loại còn lắm khổ đau. Chỉ mong rằng cụ sẽ sớm tái sinh và tuyệt vời nhất là lại đầu thai trên mảnh đất phải oằn mình vì chịu nhiều gian khổ này!

NGÀY THỨ NHẤT

Đúng một tuần sau, tờ mờ sáng ngày 11/10/2013, từ phương Nam hai gã lãng tử, một la đà già, một lỡ cỡ trẻ "xách ba lô lên và đi"... Khi vệt khói của chiếc Airbus A320 tan biến trên bầu trời Nội Bài cũng là lúc những giọt nắng thu Hà Nội ùa tới đón những người lữ khách. Lẫn trong đám nắng ấy và ngổn ngang xe cộ là anh chàng Đoàn Tâm, người bạn tâm giao nhưng mới lần đầu gặp mặt. Sau một thoáng dạo đầu giữa đại diện 2 miền tổ quốc, chiếc taxi "của nhà Đoàn Tâm trồng được" trực chỉ 30 Hoàng Diệu thẳng tiến. Nhà riêng của Đại tướng đã ngừng đón tiếp người dân đến viếng từ chiều tối hôm trước. Tuy vậy, còn khá đông bà con đứng ngoài vái vọng vào. Dãy hàng rào cây xanh thẳng tăm tắp cao ngang mặt người bao năm qua chỉ như làn ranh giới mỏng manh, mộc mạc giữa chốn riêng tư của cụ và chốn nhân gian, giữa huyền thoại và cuộc sống đời thường. Thấp thoáng trong khuôn viên bình dị những cỏ và cây cổ thụ là một căn biệt thự cũ với màu ve vàng đặc trưng từ thời Pháp thuộc. Sự vĩ đại của một danh tướng lẫy lừng năm châu bốn bể ẩn chứa trong khung cảnh yên bình, gần gũi càng làm người thăm thấm thía cái danh xưng "đại tướng nhân dân" đầy trìu mến của nhân dân tôn vinh cụ. Trộm nghĩ, không biết có được bao nhiêu người từ lãnh đạo đến thường dân hiện nay hiểu và học tập được về lẽ sống đích thực như cụ.

Cái cổng màu xanh cũ hé mở, riêng đón 2 người khách từ phương xa đến, bỏ lại sau lưng ánh mắt "ghen tị" của những người đứng ngoài với khuôn mặt rắn rỏi, nghiêm nghị của mấy chàng lính trẻ gác cổng. Đoàn Tâm không lường được sự may mắn bám theo gót giày phương Nam nên đã không mặc y phục phù hợp, đành phải bỏ lỡ một cơ hội hiếm hoi. Theo bước chân dẫn đường của một người bạn "bí mật", chúng tôi nhỏ nhẹ từng bước chân bước về phía ngôi nhà huyền thoại. Mỗi chiếc lá khô rải rác trên lối đi nhỏ này cũng là một chứng nhân của thời khắc lịch sử hôm nay. Cạnh lối đi mấy chị công nhân vệ sinh đang ngồi nghỉ mệt, loáng thoáng bóng áo xanh của các bạn đoàn viên thanh niên tình nguyện cùng màu xanh ô liu quân phục của các sĩ quan quân đội. Tuyệt nhiên nơi đây không có một chút gì thể hiện quyền uy của một đại tướng, một lãnh đạo đất nước như mọi người thường quan niệm mà thay vào đó là cảm giác thân thương như bắt gặp một dáng dấp quê nhà.

Gian thờ cụ đại tướng quay mặt ra phía vườn sau, nơi những giỏ phong lan ủ ê không hoa nở. Đó là một căn phòng nhỏ với một bàn thờ đơn sơ, sạch sẽ cùng bức chân dung của đại tướng. Một nhóm bạn đoàn viên thanh niên đang lặng cúi tiễn biệt Người. Anh Võ Hồng Nam, con trai út của đại tướng và phu nhân Mạc Thu Hương trong bộ tang phục toàn đen đang thu xếp lại gian thờ và đón tiếp những vị khách lạ nhiều quen ít cuối cùng. Hai gã khách phương Nam đang còn lâng lâng với niềm vinh dự mà ngày hôm trước để được như vậy hàng chục ngàn người phải rồng rắn xếp hàng, nên quên cả việc hỏi thăm gia quyến Đại tướng mà chỉ biết lặng lẽ chắp tay trước di ảnh của cụ...
Sân trước nhà Đại tướng tại 30 Hoàng Diệu.

"Người dẫn đường" lại đưa 2 vị khách vào thăm phòng làm việc của Đại tướng ở dãy nhà ngang. Căn phòng nhỏ ngập tràn các bức ảnh, tượng của Bác Hồ và Đại tướng cùng vô vàn bức trướng, phù điêu mà bạn bè thế giới và nhân dân Việt Nam tặng Người. Ở đây tôi bắt gặp một bức tượng rất lạ về Bác Hồ: bức tượng màu đồng đỏ khắc họa chân dung Người đang ngồi viết trên một gốc cây trong một ngày lộng gió. Chúng tôi đến vái tạ trước bức tượng họa Đại tướng khi Người 100 tuổi. Chợt nhớ là mình chưa có tấm ảnh nào kỷ niệm thời khắc lịch sử này. Nhờ chú Lê Vũ chụp cho một kiểu đứng mặc niệm trước tượng vị tướng nhân dân, tôi suýt té ngửa khi biết ông blogger văn vẻ đầy mình này không biết chụp ảnh! Ông ấy nhấn nút chụp ảnh như thể đang bóp cò AK vậy! Kết quả của một tràng "tạch... tạch ... tạch..." là một loạt những bức ảnh "cắt dọc" người tôi. May mà cố lựa trong hơn chục bức cũng được 1 - 2 cái tạm ổn.
"Quần ma hội tụ"
Giã từ nhà Đại tướng với nỗi niềm lâng lâng khó tả vì hoàn thành được một sở nguyện bấy lâu, chúng tôi thẳng tiến đến bờ hồ Hoàn Kiếm. Nắng thu vàng vọt rót qua đám mây mờ. Bờ hồ không gió. Một lúc sau, đội "quân địa phương" bắt đầu lục tục kéo đến. Cả đám quyết định lấy quán bia Lan Chín làm nơi "quần ma hội tụ". Màu vàng từ các chai bia Trúc Bạch bắt đầu lan tỏa trong tiếng ly cụng chan chứa niềm vui ngày họp mặt. Hầu hết mọi người đều lần đầu gặp gỡ cũng như lần đầu tôi nhìn thấy những chai bia đóng trong thùng giấy nhưng tất cả đều "như đã dấu yêu từ thuở nào"! Khoảng cách hàng ngàn kilometer chưa bao giờ là cách trở nếu tâm trí, tư tưởng người ta tương đồng. Thật ngỡ ngàng khi biết mấy anh chàng mặt "búng ra sữa", đời cuối 8x và đời đầu 9x như Trung, Măng Già lại có thể hiểu biết sâu sắc về Marx còn hơn rất nhiều vị "hàng chục năm tuổi Đảng". Hay chuyện anh chàng Quốc Huy, chủ một nhà sách cũ, bán sách về CNXH cho Trung, thấy cậu chàng này say mê đọc nên hỏi thăm xem có gì hay. Ai dè, sau khi được Trung "bỏ bùa", lại cũng mê mệt nghiên cứu về CN Marx! Cũng có ai ngờ là bà mẹ trẻ "lửa mặt trời" Tây Nguyên lại từng là một quái xế Hà Thành! Nhưng tôi khoái nhất là sự có mặt của Tranmoscow, người từ nước Nga lạnh giá vừa về tới, bởi đứng bên anh, cái vòng hai của tôi trông khiêm tốn đến lạ kỳ! Cuộc nhậu lê thê kiểu phương Nam kéo dài đến nửa ngày dù ngay khi chưa được nửa chặng đường, đã có 2 "thương binh" là Mrtata và Quốc Huy, "kéo bễ trên chiến trường".

NGÀY THỨ HAI

Ngày thứ bảy (12/10/2013) chào đón những người khách phương xa bằng những tô phở Cồ thơm nưng nức. Sau đó là một tour lượn quanh khu Vincom village, ngắm những ngôi nhà mười mấy hai chục tỷ để biết thế nào là mức sống của một bộ phận cư dân Hà Nội. Rất nhiều căn nhà tiền tỷ ấy đang xuống cấp cùng với sự lao dốc của thị trường bất động sản. Cùng lúc đó Tranmoscow báo tin phải lên Phú Thọ vì có việc liên quan đến vụ nổ tại nhà máy Z121 mới xảy ra nên không tham gia viếng Đại tướng tại nhà tang lễ được. Ngẫm lại càng thấy đúng rằng mọi sự trên đời chẳng qua cũng chỉ là ảo ảnh, được đó, mất đó có ai ngờ. Xem ra trên cõi tạm này họa chăng chỉ có cái tình là thật. Chỉ có cái tình mới gắn kết hàng triệu người Việt nắm tay nhau quanh linh cữu, ngôi nhà của cụ Đại tướng. Chỉ có cái tình mới khiến chú Lê Vũ và những người đồng đội lưu lạc hàng chục năm trời tìm được nhau theo những cách hoang đường như truyền thuyết. Một trong những người bạn đó, chú Biên, gia nhập nhóm hôm nay. Câu chuyện về chú Biên cũng rất cảm động và hài hước. Thời chiến trường K, quân đội ta luôn tuân thủ chính sách chữa trị cho người bị thương theo thứ tự nặng chữa trước, nhẹ chữa sau, không phân biệt quân ta, quân địch hay dân thường (nhờ vậy rất nhiều lính Khmer đã theo ta và rất trung thành). Một lần có một chú da đen nhẻm, bị gãy đùi, nằm chờ đến lượt lâu quá cứ liên tục giục: Cứu tôi với ... cứu tôi với... Mấy vị y sĩ nói với nhau: Ơ.. cái thằng Cam này nói tiếng Việt giỏi nhỉ!? Chú lính nhảy dựng dậy, quên mất cái chân bị gãy, loi choi chửi: MK... bố mày là dân Bắc kỳ gộc đấy nhé... Cam ... Cam... cái éo gì!!!
Hai gã này ngày trước, ngày sau rủ nhau chào đời.

Theo thông tin ban đầu thì ngày 12 và 13 sẽ rất khó để vào viếng cụ ở nhà tang lễ bởi sẽ có rất nhiều đoàn khách quốc tế, trong nước. Chúng tôi dự tính sẽ được sắp xếp ghép vào một đoàn nào đó. Tuy nhiên, đến trưa thứ 7, "người dẫn đường" báo là các đoàn viếng chính đã xong việc, buổi chiều mở cửa cho nhân dân vào tiễn biệt Người. Khoảng hơn 14h, chúng tôi đến phố Nguyễn Huy Tự, dòng người già  - trẻ, nam -  nữ, áo vest - sơ mi - áo thun - áo dài, giày tây - sandal - guốc mộc,.. đã kéo dài cả cây số. Song song với đó là một "hàng rào xanh" trẻ trung những bạn đoàn viên thanh niên. Khoảng thời gian đầu tốc độ di chuyển còn tương đối nhanh nhưng khi đến trước Viện vệ sinh dịch tễ trung ương thì cả dòng người bị "phanh kít" lại. May mà nơi đây là công viên Yersin nên đoàn người được những bóng cây xà cừ lớn che chở. Nhưng lạ kỳ là cũng như ngày hôm trước, Hà Nội không có một chút gió nào, các ngọn cây im phăng phắc dán mình vào nền trời thu nhàn nhạt nắng. Có lẽ gió trời cũng đang mặc niệm Người. Trong không gian đặc quánh thiêng liêng ấy, chỉ có những làn gió tình người, từ chiếc quạt giấy trên tay các em thanh niên tình nguyện, thoang thoảng đưa giữa nhân gian. Tuy vậy, cũng có một vài hình ảnh không đẹp lắm, như một cụ tóc muối tiêu, dáng người khỏe mạnh, đứng sau hàng rào của công viên khoe với một số bạn mình đang "sa lầy" cùng đoàn người: nãy giờ tôi vào 2 lần rồi, cứ giơ cái huy hiệu này (trước ngực) ra, tôi thương binh, 72 tuổi rồi... Con người ta đôi khi thật lạ kỳ, hơn thua nhau ngay cả tấm lòng. Ôi thế gian còn nhiều mê đắm!
Các "cháu" ĐVTN đang quạt cho đoàn người đi viếng.

Càng vào đến gần khu vực nhà tang lễ, không khí linh thiêng càng ngun ngút. Nhiều cụ già thậm chí không đi nổi, phải có người khiêng - bế nhưng quyết vào tiễn biệt Người bằng được. Trên màn hình lớn trước nhà tang lễ, một số cụ già khóc ngất khi nhìn thấy linh cữu của Đại tướng. Cả không gian như co thắt lại. Đây rồi! Sau hơn 2 tiếng đồng hồ nối đuôi nhau, chúng tôi đã tới được cửa nhà tang lễ. Những chàng lính tiêu binh da sạm đen đóng trong bộ quân phục trắng thẳng tăm tắp, đẹp như những pho tượng. Đoàn người lặng lẽ đi qua linh cữu của Người trong tiếng sụt sùi và vị cay trên khóe mắt. Nơi kia là di thể của con người đã làm nên những chiến công chấn động địa cầu khiến cả thế giới phải ngả mũ kính phục. Người nằm đó, khiêm tốn trong không gian thênh thang của nhà tang lễ nhưng sự vĩ đại của tài năng và nhân cách thì không có không gian nào chứa đựng hết được. Bối rối nhất có lẽ là gia quyến của Đại tướng: vừa đau khổ vì mất đi người ông, người cha vĩ đại, vừa hạnh phúc vì chứng kiến tình cảm của nhân dân Việt Nam và thế giới dành cho Người. Cuộc đời vẫn thế, sự hạnh phúc và đau khổ luôn song hành cùng nhau và khi chúng quấn vào nhau thì tạo nên những cao trào tột đỉnh của cảm xúc con người.

Công viên Yersin nơi đoàn người nối đuôi nhau dài dằng dặc.

Con đường rời khỏi nhà tang lễ đi qua bệnh viện 108, nơi có nhà tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chủ tịch. Đây là nơi đầu tiên đã giữ gìn, bảo quản thi hài Bác, lúc đó gọi là cơ sở K75A. Mọi người lại chen chúc vào khấn tạ ơn Bác. Tôi không một chút hài lòng khi thấy mâm ngũ quả trên bàn thờ cắm đầy những đồng bạc. Chợt liên tưởng đến cảnh nhét tiền vào tay Phật trong các ngôi chùa. Đoàn Tâm bảo rằng đó chỉ là một cách góp phần vào việc nhang khói cho Người. Dẫu không đủ để tự an ủi nhưng tôi đành tặc lưỡi, xem như đó là sự giao thoa giữa cõi nhân gian bèo bọt và sự màu nhiệm cõi trên. Cả đội kéo ra kem 35 Tràng Tiền, mỗi người chơi 2 que kem và 2 ốc quế. Lần đầu tiên trong đời tôi ăn nhiều kem một lúc đến vậy và cũng là lần đầu biết đến kem Tràng Tiền dù rằng trên giấy tờ, tôi hiện giờ nguyên quán Hà Nội. Sau hơn 3 tiếng đồng hồ cuốc bộ và chờ đợi, giá trị của những cây kem thật là vô cùng. Giữa lúc khoan khoái ấy, anh chàng Cao Thanh điện thoại báo tin tình hình đoàn người nơi nhà tang lễ là đang chuyển từ "nhúc" sang "nhích".  Đáng tiếc cho chàng, chỉ tới đó sau chúng tôi khoảng nửa tiếng, nhưng đi phía Tăng Bạt Hổ mà đến tận 21h mới hoàn thành tâm nguyện viếng Đại tướng. Còn anh chàng Măng Già thì vất vả hơn nữa, chập tối gọi điện cho chú Lê Vũ quả quyết: có đứng đây đến sáng cháu cũng đứng!
Chiếc bánh giò thao thức trong đêm.
Ngẫm lại, quả thực chúng tôi đã quá may mắn, hoàn thành được tâm nguyện một cách ít tổn hao công sức nhất. Bao nhiêu thử thách hình dung ra trước chuyến đi ngàn dặm lần lượt trôi qua êm đềm như một giấc mơ đẹp. Đúng là hãy đi - sẽ tới, hãy tìm - sẽ gặp, miễn là chúng ta có một tấm lòng thành. Chỉ tiếc rằng kế hoạch thứ 3 của chúng tôi là đi viếng lăng Bác đã không được toại nguyện vì những ngày này lăng Bác không đón khách. Thay vào đó, chúng tôi quyết định sẽ tiễn biệt Đại tướng lần cuối khi Người được đưa ra sân bay Nội Bài. Ngày thứ hai ở Hà Nội kết thúc bằng bữa ăn khuya tại chợ Đồng Xuân, khi Tranmoscow trở về từ Phú Thọ và "hốt" chúng tôi đi. Ấn tượng nhất là những chiếc bánh giò ú na ú nẫn cùng khúc giò lụa dày cộp, cắn ngập chân răng. Đêm đó chiếc bánh giò trong bụng cũng thao thức nghe chuyện chiến trường K của chú Lê Vũ đến 3 rưỡi sáng.

NGÀY THỨ BA

Ngày cuối cùng trên đất bắc đúng là một ngày chỉ có "ăn và đi". Dự kiến ban đầu là sẽ tiễn biệt Đại tướng ở bờ hồ nhưng Tranmoscow rủ về nhà anh tại Hải Phòng chơi nên mọi người đổi kế hoạch, đến Nội Bài đón bà xã anh từ Nga về rồi tiễn biệt Người trên đường ra sân bay. (Đành bỏ lỡ món ong Lạng Sơn mà bữa trước Đoàn Tâm cao hứng rủ! Cho hắn nợ vậy!). Chú Lê Vũ hỏi bà xã Tranmoscow có ra tiễn cụ Giáp không, chị cười: Em về đây chủ yếu là để tiễn biệt cụ mà! Thật lạ kỳ, sức mạnh vô hình nào đã kéo những con người từ các phương trời tụ họp về đây nếu không phải là sức mạnh của một tình cảm chân thành và niềm tin yêu vào chính nghĩa?! Sự kết thúc của một cuộc đời vĩ đại lại là khởi đầu cho những tình bạn mới! Dưới gốc những cây đại thụ qua đời luôn có những mầm xanh cựa mình vươn dậy. Ở trên cao có lẽ Người cũng đã ban duyên lành cho chúng tôi. Không khí trên xe bỗng trùng hẳn xuống khi chương trình tường thuật trực tiếp lễ tang và di quan Đại tướng của đài tiếng nói Việt Nam bị chen ngang bởi "cuộc trao đổi với nhà sử học Dương Trung Quốc". Tôi có cảm giác như tất cả mọi người, không ai bảo ai, cùng đưa tay lên bịt mũi. Chú Lê Vũ rướn người lên tắt radio, lạnh lùng như phẩy tay đuổi con nhặng đang quấy rối quanh mình.
Hai hôm sau quốc tang, ngày 15/10/2013, Vietnamnet cho đăng bài "Tại sao ý kiến Đại tướng chưa được "nghe" hết?", ghi lại cuộc trả lời phỏng vấn của hai ngài bạch mao Dương Trung Quốc và Chu Hảo cho báo Vietnamnet. Độc giả Bức Tường Nước đã đăng nhận xét dưới bài này rằng:
Nếu Tuần Việt Nam - VNN không đăng mẩu bình luận này của TÔI- một vô danh tiểu tốt so với ông Dương Trung Quốc, ông Chu Hảo…thì tôi có cách đăng nhiều nơi khác rằng VNN là cơ quan truyền thông “không đa chiều VỀ CHÍNH TRỊ”!

Bình luận như sau: Ông D.T.Quốc và C.Hảo nhân cơ hội có nỗi đau buồn của dân tộc ta và quốc tế vì Bác Giáp mất, để ca ngợi Bác Giáp, Bác Hồ; nhưng THỰC CHẤT đã HẠ BỆ 2 vị lành tụ vĩ đại nhất của CM Việt Nam một cách vừa có thể là KÉM HIỂU BIẾT, vừa có thể là CỐ TÌNH lừa dối bác Hồ và bác Giáp cùng mọi người… Đó là: 1) Cố tình “QUÊN” rằng cả 2 Bác đều luôn khẳng định mình là NGƯỜI CỘNG SẢN cho đến giây phút cuối đời mình… mới có thể làm được cho dân tộc ta như vậy. 2) Cố tình “QUÊN” cả 2 Bác đều luôn khẳng định trung thành với Đường lối CM VN là “Độc lập dân tộc GẮN LIỀN VỚI CNXH”; chủ nghĩa Mác-Lênin. Thế mà ông Quốc và ông Hảo lại đều tập trung ĐẢ KÍCH LÝ THUYẾT CỘNG SẢN-MÁC-LÊNIN VÀ ĐẢNG…thì còn gì mấy giá trị ở 2 lãnh tụ nêu trên của dân tộc ta nữa? Vì bình luận trực tiếp trên Tuần Việt Nam-VNN chỉ cho phép tối đa 1000 chữ, cho nên tôi không thể bình luận dài hơn. Nếu cần làm mọi người rõ, kể cả tranh luận, tôi sẽ công khai tranh luận với 2 ông đó và các vị “cùng hội, cùng thuyền” ). Bởi vì lần này là có các vấn đề vừa là Sự thật LS, vừa là lý luận khoa học, lại qua ý kiến “2 người nổi tiếng” nói về 2 lãnh tụ có công và uy tín cao nhất của dân tộc ta…- cho dù tôi đã công bố: không tranh luận trên Fb! Tôi nghĩ, như vậy sẽ góp phần tốt hơn cho tác dụng và uy tín của Fb-một “Mạng XH” vào loại rộng rãi nhất toàn cầu!).

Sau nhận xét này của Bức Tường Nước, Vietnam Net đã lẳng lặng hạ bài viết này xuống. Tuy nhiên một số báo mạng, với bản chất copy&paste, đã đăng lại trong tiếng vỗ tay của những độc giả thích được "xỏ lỗ tai".
Xe pháo chở linh cữu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp - Ảnh sưu tầm trên internet.

Chúng tôi hòa vào đám đông hàng ngàn người hai bên đường cao tốc Bắc Thăng Long - Nội Bài, khu vực Mê Linh - Đông Anh, để chờ đón đoàn xe tang. Một số công ty còn tổ chức in băng rôn, đồng phục đen cho nhân viên ra đứng bên đường tiễn biệt cụ. Thấy như đâu đây khung cảnh người dân Hà Nội đón đoàn Giải phóng quân về tiếp quản thủ đô năm xưa, nay tiễn Người về nơi chôn nhau cắt rốn. Kia rồi. Phía sau tiếng loa dẹp đường của mấy chiếc mô tô trắng của CSGT là đoàn xe tang, dẫn đầu bởi một chiếc xe đặc chủng cắm đầy ăng-ten của Bộ tư lệnh thông tin liên lạc. Tiếp theo đó là các xe chở quốc kỳ và di ảnh Đại tướng, quân kỳ và các huân huy chương của Người, đại diện các quân binh chủng,.. Linh cữu của Đại tướng được phủ kín bởi một lá quốc kỳ đỏ thắm, đặt trong một khung kính và trên giá của khẩu lựu pháo 105 ly, loại pháo đã từng từ trên núi cao rót lửa xuống lòng chảo Điện Biên, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ khi xưa. Vĩnh biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người anh hùng của dân tộc, vị đại tướng của nhân dân. Người sẽ hóa thân vào hồn thiêng sông núi để mãi mãi trường tồn cùng dân tộc.


Hoàn thành tâm nguyện, chúng tôi thẳng tiến về Hải Phòng với niềm háo hức khám phá ngôi nhà của người bạn mới Tranmoscow. Ông chủ nhà có gương mặt "lừa tình", trẻ hơn tuổi thật đến cả chục năm, đón tiếp những người khách tứ xứ bằng các món đặc sản Nga, bánh mì đen - xúc xích lớn - cá hồi muối cùng vài chai rượu gạo của xứ Kim Chi. Lát sau, một người anh em từ Tiên Lãng đến cùng thứ "vũ khí hạng nặng": món nem phùng và vò rượu trắng. Niềm phấn khích lên đến cao trào khi "con ma xó internet" Khù Văn Khoằm xuất hiện cùng cậu con trai nhỏ. Trong khoảng khắc của sự lưỡng lự, những kẻ lữ khách suýt nữa thì bị quyến rũ bởi lời mời "ở lại, sáng sau về" của vị chủ nhân hiếu khách. May mà sự nuối tiếc 2 chiếc vé đặt sẵn tại Nội Bài đã chiến thắng.
Đặc sản Nga.
Tạm biệt "Phồng", tạm biệt những người bạn tâm giao lần đầu gặp mặt, theo anh chàng lái xe tên Khoa đang rã rời vì những chuyến đi liên tục, chúng tôi quay về Hà Nội, nơi chuyến bay đêm đang chờ đợi để đưa mình về với thực tại bộn bề của cuộc sống. Một chuyến đi tuyệt vời đầy ý nghĩa, đặc biệt là đối với người bạn đồng hành già nhiều trăn trở, một thương binh 2/4 của mặt trận Tây Nam năm nào. Chỉ đáng tiếc là không đủ thời gian để uống ly rượu cám ơn "người dẫn đường" và gặp mặt một số anh chị em khác. Và nghe nói, ngày hôm sau, báo đài Hà Nội đồng loạt đưa tin, Đoàn Tâm sau 3 ngày dốc sức tiếp đãi những người bạn phương xa, về đầu ngõ đã thấy bóng dáng vợ hiền tựa cửa ngóng chờ với ... chiếc chổi trên tay. Và từ đó, mùa thu Hà Nội, gió lại về...
Hot!

Chuyện ngày Vu lan, nhân đọc bài thơ của Thái Bá Tân

Bữa trước thấy trên Dân trí có đăng bài Sự tích lễ Vu Lan của ông Thái Bá Tân với lối "thơ 5 chữ" quen thuộc, tôi nảy sinh ý nghĩ tìm hiểu về ngày lễ quan trọng của Phật giáo này. Phần vì ngày rằm tháng 7 đã đến cạnh bên, phần vì tôi vốn chẳng thể gạt ra khỏi đầu mình sự nghi ngại về cái "tâm" của ông dịch giả vốn đã quá ô danh vì những bài thơ "ăn theo dân chủ", dù ông ta đã tỏ ra hiểu biết về Phật giáo.

Đừng phí thời gian vào những CV nhàm chán!

Lâu rồi mình không đi xin việc mới nên cũng chẳng cập nhật tình hình ... lao động thế giới xem có biến chuyển gì hay ho không!!!  Thi thoảng chạy vào Vietnamworks tham quan thấy cũng chẳng có gì thú vị hơn trước. Lượn ra thế giới thì thấy bà con 5 châu giờ đang có trào lưu thiết kế những Curriculum Vatae (CV) hay Resumé rất ấn tượng, theo chiều hướng bắt người tuyển dụng phải "ngắm nhiều đọc ít". Nhiều trang web cung cấp các mẫu CV rất đẹp miễn phí cho người sử dụng theo kiểu tạo InfoGraphic như Re.vu, Visual.ly, Piktochart.com, Vizualize.me,... Nhưng theo quan sát của tôi, hầu hết mẫu đều tập trung vào phân khúc nhân sự lĩnh vực Thiết kế, Marketing, Sales, Công nghệ.

Trẻ trâu

Vua Đinh thưở nhỏ chăn trâu

Cờ lau khởi nghiệp đứng đầu nước Nam

Mười hai loạn xứ quy hàng

Đại Cồ Việt quốc vững vàng tiến lên.

Sao dời vật đổi bao phen,

Trẻ trâu giờ đã ... "lên men", khác rồi.

Chẳng còn diều sáo thảnh thơi

Núp sau bàn phím ... gói trời trảm phong.

Xa gần, thượng hạ, Tây Đông

Thiên văn, địa lý tỏ thông nhất đời.

Ghét thì "ném đá" tơi bời

Yêu thì dẫu cứt cũng thời là thơm.

Ghét thì quế cũng là rơm,

Yêu thì cám cũng là cơm tám giò.

Trình thì học đại chữ to,

Phán hơn mấy bố trong lò luyện thi.

Việc nhà nặng tựa thùng phuy,

Quốc gia đại sự - hòn bi túi quần.

Dân mình chê dở chê đần

Hàn, Tây, Mỹ, Nhật,.. là chân lý rồi.

Vẫn ăn gạo Việt đó thôi,

Mà sao mở miệng toàn lời ... như vôi?

Đâu ra cái đám ngược đời?

2 cu phiếm luận: Nghệ thuật vị nhân tai

- Đánh hoặc bị đánh, đâm hoặc bị đâm...

- Mày lải nhải cái gì vậy cu em?

- A cu anh, câu thoại trong phim Bụi đời Chợ Lớn ấy mà. Anh xem chưa, hay lắm! Chém nhau hơn trẻ trâu chém gió nữa.

- Tưởng gì, mày còn xem rồi không lẽ tao chưa xem. Khắp nơi tụi nó nổ lép bép về cái phim này làm sao mà tao không biết được.

- Thấy hay không anh? Chẳng kém gì phim xã hội đen Hong Kong ngày trước nhỉ?

- Kỹ thuật đâm chém thì cũng được còn lại chẳng có mẹ gì cả.

- Thì phim giải trí "phát phút" (fast food) mà anh, đánh đấm hoành tráng nhìn cho "sướng con ngươi, tươi máu mắt" là OK rồi.

THỞ và THIỀN

Đầu Xuân nói chuyện thở nghe cũng hơi buồn cười.

Buồn cười vì nó bình thường quá, ai mà không phải thở. Không khí là thức ăn miễn phí dành cho muôn loài, chẳng phải nhọc công tìm kiếm, tranh dành.

Ấy mà cái không khí này đột nhiên trở nên quý hiếm biết bao, khi lần đầu tiên trong những ngày nghỉ Tết dài nhất, đến chín ngày, tôi được sống, được thở tương đối “có chất lượng”.

Dharamsala- phố núi đầy sương

Từ ngày viết blog, tôi được quen biết các cô chú lớn tuổi, rất thú vị. Có lẽ vì là "đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu" nên các vị "tiền bối" khá quý tôi, theo kiểu "bạn vong niên". Ngoài chú Đông La thường gọi tôi là "đệ tử" thì mới đây tôi rất hân hạnh được gặp gỡ cô Phùng Kim Yến. Ngưỡng mộ cô về sự hiểu biết và sự thư thái vốn có của người am hiểu triết lý nhà Phật, tôi còn bất ngờ vì cô cũng thường viết bài đăng trên internet, những bài viết mang trong nó sự nhẹ nhàng, thanh thoát bởi được kết hợp giữa thiên tính phụ nữ và Phật tính; sự tươi tắn của một tâm hồn không có nhiều "tham sân si" với đời. Giới thiệu với các bạn bài viết dưới đây của cô Phùng Kim Yến, xem như một cánh cửa du lịch (miễn phí) đến một vùng đất linh thiêng.